Logo

Hàn quốc: Tòa án tối cao phán quyết việc sửa đổi hàng hóa xa xỉ để sử dụng cá nhân không vi phạm nhãn hiệu trong vụ án lịch sử.

09/06/2026
Trong vụ án có tính lịch sử này phán quyết của Tòa thể hiện s thoả hiệp về mâu thuẫn giữa hết quyền nhãn hiệu và sửa đổi sản phẩm sau khi bán/(exhaustion and post-sale modification).

Trong vài năm trở lại đây có một xu hướng toàn cầu đã nổi lên, đó là tân trang, nâng cấp, tái chế và/hoặc biến đổi các sản phẩm đã qua sử dụng để cá nhân hóa sản phẩm theo sở thích của người tiêu dùng hoặc để mang lại vòng đời thứ hai cho những món hàng đã cũ. Thực tiễn mới này bắt đầu gây lo ngại cho các chủ sở hữu nhãn hiệu xa xỉ và các nhãn hiệu nổi tiếng khác, vì nó thường tiềm ẩn rủi ro gây nhầm lẫn cho người tiêu dùng và làm giảm giá trị thương hiệu, có thể gây tổn hại nghiêm trọng đến danh tiếng và uy tín đã tích lũy được từ quyền SHTT của họ.

Trong bản án chấn động đầu tiên về vấn đề này, vào ngày 25 tháng 2 năm 2026, Tòa án Tối cao Hàn Quốc  đã quyết định rằng hành vi của nhà cung cấp dịch vụ tu sửa túi xách hàng hiệu mang nhãn hiệu đã đăng ký của nguyên đơn và trả lại hàng hóa đã được tu sửa cho các chủ sở hữu yêu cầu dịch vụ không vi phạm quyền sở hữu nhãn  hiệu.

Vụ án này đang được theo dõi sát sao tại Hoa Kỳ, châu Âu và Nhật Bản, và tác động xã hội của nó có khả năng rất đáng kể”, Tòa án cho biết. Điều đáng chú ý là phán quyết của Tòa án tối cao đã đã đảo ngược các phán quyết của  Tòa cấp dưới  theo diễn tiến dưới đây.

1.Tân trang sản phẩm của Louis Vuitton

Bị cáo Lee Kyung-han là một nghệ nhân lành nghề với 50 năm kinh nghiệm trong lĩnh vực sửa chữa hàng hiệu cao cấp. Ông nhận sửa chữa những chiếc túi xách hàng hiệu bị hư hỏng hoặc cũ từ khách hàng và phục hồi chúng về trạng thái như mới. Đối với những chiếc túi quá cũ không thể tái sử dụng, ông sẽ tái chế vật liệu để tạo ra những sản phẩm mới như túi xách hoặc ví với nhiều kiểu dáng khác nhau.Từ năm 2017 đến năm 2021đã tạo ra những chiếc túi xách và ví mới dựa trên những chiếc túi Louis Vuitton do khách hàng cung cấp, tính phí từ 100.000 đến 700.000 won mỗi sản phẩm cho dịch vụ thiết kế lại của mình .

Louis Vuitton cho rằng các hoạt động của Lee đã làm suy yếu khả năng phân biệt nhãn hiệu của họ trong việc chỉ ra nguồn gốc sản phẩm và đảm bảo chất lượng,  mặc dù các sản phẩm được cải tiến có hình thức mới, chúng vẫn mang nhãn hiệu Louis Vuitton.

2. Phán quyết của Tòa án quận trung tâm Seoul

Louis Vuitton đã khởi kiện vào tháng 2 năm 2022.

Vào tháng 10 năm 2023, Tòa án quận trung tâm Seoul  đã ra phán quyết có lợi cho Louis Vuitton yêu cầu Lee không được sản xuất các sản phẩm tùy chỉnh sử dụng chất liệu của thương hiệu này và phải bồi thường 15 triệu won. Theo tòa án, các sản phẩm bị sửa đổi được coi là “hàng hóa” theo Luật Nhãn hiệu vì chúng được giao dịch như những vật phẩm thương mại độc lập, và người tiêu dùng thông thường có thể nhầm lẫn các sản phẩm này là do Louis Vuitton sản xuất do “các sản phẩm được in logo nhãn  hiệu bên ngoài, tương tự như túi Louis Vuitton chính hãng, và rõ ràng có nguy cơ gây nhầm lẫn cho người tiêu dùng về nguồn gốc xuất xứ của chúng”. Tòa án kết luận rằng Lee đã “sử dụng nhãn hiệu trái phép”.

3. Phán quyết của Tòa án Sở hữu trí tuệ

Bị cáo Lee Kyung-han đã kháng cáo phán quyết  cho rằng ông xâm phạm nhãn hiệu.

Sau khi xem xét một số yếu tố, Tòa án Sở hữu trí tuệ cấp cao kết luận rằng các sản phẩm tân trang đã vi phạm các nhãn hiệu đã đăng ký của nguyên đơn (hình dưới).

Tòa án Sở hữu Trí tuệ cấp cao cho rằng, ngay cả khi sản phẩm cần được sửa chữa, nếu kích thước, hình dạng hoặc thiết kế của sản phẩm gốc bị thay đổi đáng kể trong quá trình sửa chữa/tân trang, việc trưng bày và giao hàng hóa như vậy cấu thành hành vi xâm phạm quyền nhãn hiệu của Nguyên đơn, nội dung cụ thể như sau:

  • Một trong những yếu tố quan trọng trong vụ án này là nhãn hiệu trên vải bên ngoài vẫn còn nhìn thấy rõ ràng trên hàng hóa đã được tân trang như trong các hình ảnh trên. Để tự bào chữa, Bị cáo đã cố gắng lập luận rằng các nhãn hiệu trên vải chỉ là đặc điểm thiết kế, nhưng Tòa án đã bác bỏ lập luận này và phán quyết rằng các nhãn hiệu nói trên có thể vừa là đặc điểm thiết kế vừa là dấu hiệu nhận biết nguồn gốc sản phẩm.

  • Các thẩm phán lưu ý rằng vì các mặt hàng đã được sửa đổi vẫn hiển thị nhãn hiệu của Louis Vuitton mà không cho biết chúng là sản phẩm đã được sửa đổi hoặc tái chế, người tiêu dùng có thể nhầm tưởng chúng là những sản phẩm gốc của Louis Vuitton.“Những sản phẩm được thiết kế lại này cấu thành hàng hóa hoàn toàn mới với hình dạng, kích thước, kiểu dáng và chức năng khác với các mặt hàng gốc”.

  • Việc Bị cáo sử dụng nhãn hiệu của Nguyên đơn trên các sản phẩm tân trang cũng được tòa án xem xét khi đánh giá ý định của Bị cáo trong việc sử dụng các nhãn hiệu đó như là dấu hiệu nhận biết nguồn gốc sản phẩm và nguy cơ gây nhầm lẫn cho người tiêu dùng thông thường. Tòa án lưu ý rằng Bị cáo đã lợi dụng danh tiếng của các nhãn hiệu của nguyên đơn bằng cách đảm bảo chúng hiển thị rõ ràng trên các sản phẩm tân trang và bằng cách thiết kế lại hàng hóa sao cho giống với các hàng hóa khác của Nguyên đơn.

  • Tòa án đã bác bỏ lập luận của Bị đơn  Lee rằng các sản phẩm được thiết kế lại của ông không nên được coi là hàng hóa mới, tuyên bố rằng “các sản phẩm được tái chế có giá cao trên thị trường đồ cũ và có giá trị như những sản phẩm độc lập”.

  • Một lập luận khác mà Bị cáo đưa ra là dịch vụ tân trang mà anh ta cung cấp tương đương với việc người tiêu dùng tự tân trang sản phẩm cá nhân của họ, bởi vì khách hàng sẽ cung cấp sản phẩm cá nhân của họ cho bị cáo, và Bị cáo sẽ trả lại sản phẩm đó cho khách hàng sau khi đã tân trang theo hướng dẫn của khách hàng. Vì hành vi tân trang sản phẩm của chính mình không phải là hành vi thương mại và không cấu thành hành vi xâm phạm nhãn hiệu, nên bị cáo đã cố gắng lập luận rằng việc anh ta hỗ trợ khách hàng không phải là hành vi xâm phạm. Tòa án cũng bác bỏ lập luận này vì cho rằng việc tân trang sản phẩm và cung cấp kết quả cho người tiêu dùng cấu thành hành vi kinh doanh, và bị cáo phải chịu trách nhiệm về hành vi xâm phạm nhãn hiệu trực tiếp.

Nhận xét về phán quyết này, Bị cáo cho rằng :

“Đây là một phán quyết vô lý, phớt lờ quyền lợi người tiêu dùng.Quyết định này trên thực tế hình sự hóa mọi hình thức sửa đổi sản phẩm, từ việc chỉnh sửa quần áo và túi xách đến việc tùy chỉnh xe hơi.”

4. Tòa án tối cao chấp nhận kháng cáo

Bị cáo Lee kháng cáo lên Tòa án Tối cao. Trong một động thái bất thường đối với một vụ án nhỏ, Tòa án Tối cao đã tổ chức một phiên điều trần công khai vào tháng 12 năm 2025 để lắng nghe ý kiến ​​chuyên gia ủng hộ cả Louis Vuitton và Bị cáo. Tòa án tuyên bố: “Xét đến tầm quan trọng của vụ án và lợi ích công cộng, chúng tôi đã tổ chức một phiên điều trần công khai để đảm bảo một kết luận công bằng.”

Vào ngày 25 tháng 2 năm 2026, Tòa án Tối cao   đã quyết định rằng hành vi của nhà cung cấp dịch vụ tu sửa túi xách hàng hiệu mang nhãn hiệu đã đăng ký của nguyên đơn và trả lại hàng hóa đã được tu sửa  cho các chủ sở hữu yêu cầu dịch vụ không vi phạm quyền sở hữu nhãn  hiệu, phán quyết của Tòa có nghĩa rằng rằng các mặt hàng xa xỉ được sửa đổi bởi các nhà cung cấp dịch vụ bên thứ ba theo yêu cầu của chủ sở hữu để sử dụng cá nhân không cấu thành hành vi vi phạm nhãn hiệu, cụ thể :

Tòa cho biết rằng khi một thợ may nhận được yêu cầu từ chủ sở hữu để thay đổi hoặc chế biến một sản phẩm phục vụ mục đích cá nhân, hành vi đó không cấu thành “sử dụng nhãn hiệu” theo pháp luật. Lee nhận đơn đặt hàng để tạo ra các sản phẩm với thiết kế, hình dạng và mục đích cụ thể và trả lại sản phẩm hoàn thiện cho khách hàng. Chỉ hành động đó thôi không đủ để cấu thành vi phạm, theo Tòa.

Đồng thời, Tòa án cũng làm rõ rằng việc sản xuất và bán các mặt hàng đã được sửa đổi với mục đích thương mại có thể vượt quá giới hạn, theo đó : Tòa án đã nêu ra những trường hợp mà việc tùy chỉnh như vậy có thể vi phạm quyền nhãn hiệu. Ngay cả khi một dịch vụ có vẻ dành cho sử dụng cá nhân, nó vẫn có thể bị coi là vi phạm nếu thợ may bán các sản phẩm được thiết kế lại như là của riêng họ.
“Có hay không các trường hợp đặc biệt như vậy cần được xác định bằng cách xem xét tổng thể các yếu tố, bao gồm bối cảnh và chi tiết của yêu cầu tùy chỉnh; ai đã đưa ra quyết định cuối cùng về mục đích, hình thức và số lượng sản phẩm; bản chất của khoản thù lao nhận được; và nguồn gốc của các vật liệu sử dụng,”.Theo  tòa án  “Trách nhiệm chứng minh thuộc về chủ sở hữu nhãn hiệu.”

Phán quyết do phân ban thứ hai của Tòa án Tối cao đưa ra đã đảo ngược phán quyết của các tòa án cấp dưới, vốn đứng về phía Louis Vuitton như đã nêu trên. Tòa án Tối cao đã chuyển vụ án trở lại Tòa án Sở hữu Trí tuệ cấp cao để tiếp tục xét xử.

5. Nhận xét

Cốt lõi của tranh chấp này nằm ở sự căng thẳng giữa việc hết  quyền nhãn hiệu và việc sửa đổi sau khi bán (exhaustion and post-sale modification). Nguyên tắc bán hàng lần đầu thường cho phép bán lại các sản phẩm mang nhãn hiệu chính hãng mà không cần ủy quyền một khi chúng đã được đưa ra thị trường một cách hợp pháp.

Những tranh chấp dạng này phản ánh nỗ lực của các chủ nhãn hiệu nhằm thử nghiệm – và đôi khi, vượt qua – ranh giới quyền nhãn hiệu để kiểm soát cách thức các sản phẩm mang nhãn hiệu của họ bị thay đổi, tiếp thị và bán lại. Vụ kiện đã  thách thức các giả định truyền thống về quyền của người mua sau khi mua hàng bằng cách yêu cầu tòa án coi những hàng hóa đã được sửa đổi này là sản phẩm “mới”, từ đó hạn chế phạm vi cạn kiệt/ exhaustion quyền sở hữu trí tuệ và mở rộng quyền pháp lý của các nhãn hiệu vượt ra ngoài thời điểm bán hàng đầu tiên.

Nếu phán quyết của Tòa án Sở hữu Trí tuệ cấp cao được giữ nguyên, đây sẽ là kết quả tích cực cho các chủ sở hữu các nhãn hiệu xa xỉ và các nhãn  hiệu nổi tiếng khác, vì họ có thể sử dụng nó trong các nỗ lực thực thi pháp luật chống lại các bên tân trang hàng hóa với mục đích lợi dụng các nhãn hiệu nổi tiếng đó, nhưng có thể lại ảnh hưởng đến quyền của người mua như đã nêu trên.

Tuy nhiên Tòa án Tối cao dường như đã tìm được một lối thoả hiệp giữa quy định về cạn kiệt nhãn hiệu và việc sửa đổi sau khi bán bằng cách phân biệt giữa việc sửa đổi để sử dụng cá nhân và bán lại thương mại. Người tiêu dùng vẫn giữ được quyền tự do đáng kể để thay đổi các sản phẩm mà họ sở hữu hợp pháp, bao gồm cả những sản phẩm cao cấp. Đồng thời, các chủ nhãn hiệu vẫn duy trì được con đường khả thi để thách thức các doanh nghiệp thương mại hóa các sản phẩm đã được sửa đổi mang nhãn hiệu  có nguy cơ gây nhầm lẫn cho người tiêu dùng hoặc lợi dụng danh tiếng nhãn hiệu./.

Nguồn: 
https://www.ip.kimchang.com/en/insights/detail.kc?sch_section=4&idx=31116;
http://koreabizwire.com/court-rules-against-designer-handbag-upcycling-artist-in-louis-vuitton-trademark-case/296085

 

 

Các bài viết khác